九月十二日入南山憩一民舍冒雨炙衣久之

宋代 张耒
石棱如刀不容步,上挽垂藤下无路。 风寒雨滑徒旅愁,舍马杖藜泥没屦。 跻攀颠坠不容发,目眩心寒惊反顾。 亦知垂堂有遗戒,身仰微官欲谁愬。 萧萧茅屋映绝壁,门外汩汩清泉注。 解衣就火不能暖,旋拾山薪伐溪树。 山翁生未食醯醢,脱粟寒蔬度朝暮。 人间平地固不少,何用崎岖守磨兔。 秋声四起山霭夕,坏屋疏篱睡无处, 披裘结束相劝归,过尽重云下山去。
shí léng dāo róng   shàng wǎn chuí téng xià  
fēng hán huá chóu   shě zhàng méi  
pān diān zhuì róng   xuàn xīn hán jīng fǎn  
zhī chuí táng yǒu jiè   shēn yǎng wēi guān shuí  
xiāo xiāo máo yìng jué   mén wài qīng quán zhù  
jiě jiù huǒ néng nuǎn   xuán shí shān xīn shù  
shān wēng shēng wèi shí hǎi   tuō hán shū zhāo  
rén jiān píng shǎo   yòng shǒu  
qiū shēng shān ǎi   huài shū shuì chǔ  
qiú jié shù xiāng quàn guī   guò jǐn zhòng yún xià shān