九月九日登龙山

唐代 张九龄
郡庭常窘束,凉野求昭旷。楚客凛秋时,桓公旧台上。 清明风日好,历落江山望。极远何萧条,中留坐惆怅。 东弥夏首阔,西拒荆门壮。夷险虽异时,古今岂殊状。 先贤杳不接,故老犹可访。投吊伤昔人,挥斤感前匠。 自为本疏散,未始忘幽尚。际会非有欲,往来是无妄。 为邦复多幸,去国殊迁放。且泛篱下菊,还聆郢中唱。 灌园亦何为,於陵乃逃相。
jùn tíng cháng jiǒng shù   liáng qiú zhāo kuàng chǔ lǐn qiū shí   huán gōng jiù tái shàng
qīng míng fēng hǎo   luò jiāng shān wàng yuǎn xiāo tiáo   zhōng liú zuò chóu chàng
dōng xià shǒu kuò   西 jīng mén zhuàng xiǎn suī shí   jīn shū zhuàng
xiān xián yǎo jiē   lǎo yóu fǎng 访 tóu diào shāng rén   huī jīn gǎn qián jiàng
wèi běn shū sàn   wèi shǐ wàng yōu shàng huì fēi yǒu   wǎng lái shì wàng
wèi bāng duō xìng   guó shū qiān fàng qiě fàn xià   hái líng yǐng zhōng chàng
guàn yuán wéi   líng nǎi táo xiāng