九月二十四日试吏省舍雨中独坐终日是日诵阮嗣宗秋怀十七首因效其体

宋代 周紫芝
素秋倏欲杪,鹑火亦已中。霏微值零雨,黯淡悲西风。 出庭落叶下,古木寒条空。何年琢翠巘,洞穴窥玲珑。 岁久人迹绝,乱石拥前峰。稚松绝可怜,崛强榛菅丛。 但恐岁欲晏,霜雪日夜浓。物理有变灭,人生苦龙钟。 异哉清切地,兹焉得从容。聊为商声讴,独和寒窗虫。
qiū shū miǎo   chún huǒ zhōng fēi wēi zhí líng àn   dàn bēi fēng 西    
chū tíng luò xià   hán tiáo kōng nián zhuó cuì yǎn dòng   xué kuī líng lóng    
suì jiǔ rén jué   luàn shí yōng qián fēng zhì sōng jué lián jué   qiáng zhēn jiān cóng    
dàn kǒng suì yàn   shuāng xuě nóng yǒu biàn miè rén   shēng lóng zhōng    
zāi qīng qiē   yān cóng róng liáo wèi shāng shēng ōu   hán chuāng chóng