九月八日渡淮

宋代 李纲
长淮渺渺烟苍苍,扁舟初脱隋渠黄。平生见此为开眼,况复乞身还故乡。 嗟余涉世诚已拙,径步不虞机阱设。空馀方寸炳如丹,北望此时心欲折。 楚天清晓作轻寒,黄芦着霜声正乾。川回金碧隐窣堵,风远钟磬闻龟山。 橹声呕轧归何处,笑指江皋寻旧路。松菊荒芜欲自锄,盗贼颠翻非所惧。 蟹螯菊蕊风味遒,且须为尽黄金舟。世间种种如梦电,此物能消万古愁。
cháng huái miǎo miǎo yān cāng cāng   piān zhōu chū tuō suí huáng píng shēng jiàn wèi kāi yǎn kuàng   shēn hái xiāng    
jiē shè shì chéng zhuō   jìng jǐng shè kōng fāng cùn bǐng dān běi   wàng shí xīn zhé    
chǔ tiān qīng xiǎo zuò qīng hán   huáng zhe shuāng shēng zhèng qián chuān huí jīn yǐn fēng   yuǎn zhōng qìng wén guī shān    
shēng ǒu zhá guī chǔ   xiào zhǐ jiāng gāo xún jiù sōng huāng chú dào   zéi diān fān fēi suǒ    
xiè áo ruǐ fēng wèi qiú   qiě wèi jǐn huáng jīn zhōu shì jiàn zhòng zhǒng mèng diàn   néng xiāo wàn chóu