九友斋十歌 其八

明代 王世贞
男儿有兴须有适,生不愿十二金钗恒密席。床头琥珀如欲诉,夜半篝灯压春滴。 梁园宝尊蟠雷文,叔夜遗鎗斗天色。碧筒泻出仍啾啾,青眼传观争啧啧。 君不见舒州杓,鹦鹉铛,李白与尔同死生。旧交零落渐已尽,何可一日无二卿。 归去来,万事平,曲生叩门卿即应。
nán ér yǒu xīng yǒu shì   shēng yuàn shí èr jīn chāi héng chuáng tóu   bàn gōu dēng chūn    
liáng yuán bǎo zūn pán léi wén   shū qiāng dòu tiān tǒng xiè chū réng jiū jiū qīng   yǎn chuán guān zhēng    
jūn jiàn shū zhōu biāo   yīng dāng   bái ěr tóng shēng jiù jiāo líng luò jiàn jǐn   èr qīng    
guī lái   wàn shì píng   shēng kòu mén qīng yīng