九松篇

明代 王世贞
寒色无早暮,玄冈翳重阴。连蜷九松树,偃蹇不成林。 上有含哺鸟,啄血正涔淫。念欲昼哀啼,弹射恐见侵。 存为没者身,没为存者心。衔土塞东溟,鲸波浩沉沉。 一弹塘上篇,再弹履霜吟。我欲竟此奏,弦绝多悲音。
hán zǎo   xuán gāng zhòng yīn lián quán jiǔ sōng shù yǎn   jiǎn chéng lín    
shàng yǒu hán niǎo   zhuó xuè zhèng cén yín niàn zhòu āi tán   shè kǒng jiàn qīn    
cún wèi méi zhě shēn   méi wèi cún zhě xīn xián sāi dōng míng jīng   hào chén chén    
dàn táng shàng piān   zài dàn shuāng yín jìng zòu xián   jué duō bēi yīn