旧识姜邦杰於亡友韩无咎许近屡寄诗来且以无

宋代 陆游
故人玉骨已生苔,邂逅逢君亦乐哉。 湖寺系舟无梦去,京尘驰骑有诗来。 醉中不敢教儿诵,看处常须浴手开。 久矣世间无健笔,相期力斡万钧回。
rén shēng tái   xiè hòu féng jūn zāi
zhōu mèng   jīng chén chí yǒu shī lái
zuì zhōng gǎn jiào ér sòng   kàn chǔ cháng shǒu kāi
jiǔ shì jiān jiàn   xiāng wàn jūn huí