九日至极乐寺闻袁中郎且至因喜而赋

明代 李贽
世道由来未可孤,百年端的是吾徒。时逢重九花应醉,人至论心病亦苏。 老桧深枝喧暮鹊,西风落日下庭梧。黄金台上思千里,为报中郎速进途。
shì dào yóu lái wèi   bǎi nián duān shì shí féng chóng jiǔ huā yīng zuì rén   zhì lùn xīn bìng    
lǎo guì shēn zhī xuān què   西 fēng luò xià tíng huáng jīn tái shàng qiān wèi   bào zhōng láng jìn