九日 其一

宋代 韩淲
悠悠两高峰,眇眇见落木。病馀老身倦,登楼谩伸蹜。 兹晨有何味,酒面欲汎菊。常年得重九,高兴必徵逐。 谁知懒出门,搔发鬓已秃。子云虽识字,君平唯卖卜。 坐久风颇怒,新霜夜来肃。
yōu yōu liǎng gāo fēng   miǎo miǎo jiàn luò bìng lǎo shēn juàn dēng   lóu mán shēn    
chén yǒu wèi   jiǔ miàn fàn cháng nián chóng jiǔ gāo   xīng zhēng zhú    
shéi zhī lǎn chū mén   sāo bìn zi yún suī shí jūn   píng wéi mài    
zuò jiǔ fēng   xīn shuāng lái