九日过李十一二耆山房赋赠

清代 屈大均
白昼婆娑古树下,华堂无事招儒雅。苏门高士过弹琴,天宝将军来画马。 此日重阳黄菊开,寂寥馀我登高台。被发狂游人削迹,持觞高论尔怜才。 江山战后秋无色,天地穷阴消不得。周王兵士化沙虫,汉代衣冠委荆棘。 君家殉国有难兄,散尽黄金事不成。脊令空抱苌弘血,鸿雁犹吞伍尚声。 我在山中无素业,一遇屠沽欢笑接。道成不屑居神仙,气使翻然作游侠。 为君题诗花萼楼,羽声慷慨谁不愁。
bái zhòu suō shù xià   huá táng shì zhāo mén gāo shì guò tán qín   tiān bǎo jiāng jūn lái huà
chóng yáng huáng kāi   liáo dēng gāo tái bèi kuáng yóu rén xiāo   chí shāng gāo lùn ěr lián cái
jiāng shān zhàn hòu qiū   tiān qióng yīn xiāo zhōu wáng bīng shì huà shā chóng   hàn dài guān wěi jīng
jūn jiā xùn guó yǒu nàn xiōng   sàn jìn huáng jīn shì chéng líng kōng bào cháng hóng xuè   hóng 鸿 yàn yóu tūn shàng shēng
zài shān zhōng   huān xiào jiē dào chéng xiè shén xiān   shǐ 使 fān rán zuò yóu xiá
wèi jūn shī huā è lóu   shēng kāng kǎi shuí chóu