九日奉呈元亮兄

宋代 李彭
穷秋风落山,岁事几转轴。萧然四壁空,触眼困羁束。 我尘已生甑,兄亦未有屋。少也不如人,自视真陆陆。 北阮乌贺兰,绝影追风足。谁知荐圜丘,乃用茧栗犊。 弃置勿复陈,万事蕉梦鹿。渺渺天界高,宫黄著畦菊。 能来慰艰勤,浊醪巾可漉。虽无熊耳杯,要自尊中渌。 属厌谢珍羞,无祸可当福。回观夸夺儿,往往加烦促。
qióng qiū fēng luò shān   suì shì zhuǎn zhóu xiāo rán kōng chù   yǎn kùn shù    
chén shēng zèng   xiōng wèi yǒu shǎo rén   shì zhēn    
běi ruǎn lán   jué yǐng zhuī fēng shéi zhī jiàn yuán qiū nǎi   yòng jiǎn    
zhì chén   wàn shì jiāo mèng 鹿 miǎo miǎo tiān jiè gāo gōng   huáng zhù    
néng lái wèi jiān qín   zhuó láo jīn suī xióng ěr bēi yào   zūn zhōng    
shǔ yàn xiè zhēn xiū   huò dāng huí guān kuā duó ér wǎng   wǎng jiā fán