九日独酌

宋代 韩元吉
茱萸满把半青红,强拟登临少客同。 碧树池塘秋色里,黄花时节雨声中。 官閒觅句能消日,酒薄看山尚怯风。 高李故人今健否,一樽怀古意无穷。
zhū mǎn bàn qīng hóng   qiáng dēng lín shǎo tóng  
shù chí táng qiū   huáng huā shí jié shēng zhōng  
guān xián néng xiāo   jiǔ báo kàn shān shàng qiè fēng  
gāo rén jīn jiàn fǒu   zūn huái 怀 qióng