九日独登曹亭

宋代 孔平仲
重阳不见菊,节物愈凋零。性复不嗜饮,对酒只如酲。 秋堂静便卧,既起思殊清。登高未免俗,亦不造林坰。 屋西连郡郛,木末乃曹亭。杖藜只独往,坐对南山青。 萧瑟西风高,泱漭滞雨晴。断云见天色,残潦知地形。 遥峰落照敛,别浦暝烟生。归鸟向村急,孤舟当渡横。 此时有佳兴,乃恶闻人声。况令预尊俎,而使听竽笙。 嗟吾趣尚僻,取笑世上英。岂宜滥簪绂,但可老柴荆。
chóng yáng jiàn   jié diāo líng xìng shì yǐn duì   jiǔ zhī chéng    
qiū táng jìng biàn 便   shū qīng dēng gāo wèi miǎn   zào lín jiōng    
西 lián jùn   nǎi cáo tíng zhàng zhǐ wǎng zuò   duì nán shān qīng    
xiāo 西 fēng gāo   yāng mǎng zhì qíng duàn yún jiàn tiān cán   lǎo zhī xíng    
yáo fēng luò zhào liǎn   bié míng yān shēng guī niǎo xiàng cūn   zhōu dāng héng    
shí yǒu jiā xīng   nǎi è wén rén shēng kuàng lìng zūn ér   shǐ tīng 使 shēng    
jiē shàng   xiào shì shàng yīng làn zān dàn   lǎo chái jīng