九日

宋代 释德洪
去岁重阳瘴海滨,病拈霜蕊嗅清晨。身闲已断思归梦,山好仍逢称意人。 卯饭露葵欣旋摘,夜窗风栗共尝新。妙年衲子应相笑,痴钝耽源老应真。
suì chóng yáng zhàng hǎi bīn   bìng niān shuāng ruǐ xiù qīng chén shēn xián duàn guī mèng shān   hǎo réng féng chēng rén    
mǎo fàn kuí xīn xuán zhāi   chuāng fēng gòng cháng xīn miào nián zi yīng xiāng xiào chī   dùn dān yuán lǎo yìng zhēn