九日

宋代 崔敦礼
虎踞城边九日台,前年黄花何盛哉。 去年今日濑阳山,三径荒芜手自删。 今年到此百愁有,物情改尽花依旧。 花不能言心自知,嚼蕊徘徊泪盈袖。 黄花时节年年好,我生活荡何时了。 栉沐从教饱风雨,只恐飘零人易老。 客中霜负吹我衣,陇头白云呼我归。 江湖僻处好归隐,月上三更闻子规。
chéng biān jiǔ tái   qián nián huáng huā shèng zāi  
nián jīn lài yáng shān   sān jìng huāng shǒu shān  
jīn nián dào bǎi chóu yǒu   qíng gǎi jǐn huā jiù  
huā néng yán xīn zhī   jué ruǐ pái huái lèi yíng xiù  
huáng huā shí jié nián nián hǎo   shēng huó dàng shí le  
zhì cóng jiào bǎo fēng   zhǐ kǒng piāo líng rén lǎo  
zhōng shuāng chuī   lǒng tóu bái yún guī  
jiāng chù hǎo guī yǐn   yuè shàng sān gēng wén guī