旧镜

唐代 鲍溶
婵娟本家镜,与妾归君子。每忆并照时,相逢明月里。 春风忽分影,白日难依倚。珠粉不结花,玉珰宁辉耳。 心期不可见,不保长如此。华发一欺人,青铜化为鬼。 良人有归日,肯学妖桃李。瑶匣若浮云,冥冥藏玉水。 侍儿不遣照,恐学孤鸾死。
chán juān běn jiā jìng   qiè guī jūn zi měi bìng zhào shí   xiāng féng míng yuè
chūn fēng fēn yǐng   bái nán zhū fěn jié huā   dāng níng huī ěr
xīn jiàn   bǎo zhǎng huá rén   qīng tóng huà wèi guǐ
liáng rén yǒu guī   kěn xué yāo táo yáo xiá ruò yún   míng míng cáng shuǐ
shì ér qiǎn zhào   kǒng xué luán