酒家谣

唐代 王翰
大梁城中百万家,谁家沽酒为生涯。青帘白昼垂到地,书言美酒非为誇。 座中多是江南客,卖茶贩盐为本业。自从伴着如花人,囊楮番番卷秋叶。 日长不厌秦筝繁,夜阑不放清歌歇。箧里黄金索已无,朝来暮去情渐疏。 秋风吹断高唐梦,但见阳台明月孤。昨日书来寄亲语,老病空床泪如雨。 寄与佳儿促早归,何用离乡作商贾。市中卖得旧衣钱,独向黄河买去船。
liáng chéng zhōng bǎi wàn jiā   shuí jiā jiǔ wéi shēng qīng lián bái zhòu chuí dào shū   yán měi jiǔ fēi wéi kuā    
zuò zhōng duō shì jiāng nán   mài chá fàn yán wèi běn cóng bàn zhe huā rén náng   chǔ fān fān juǎn qiū    
zhǎng yàn qín zhēng fán   lán fàng qīng xiē qiè huáng jīn suǒ zhāo   lái qíng jiàn shū    
qiū fēng chuī duàn gāo táng mèng   dàn jiàn yáng tái míng yuè zuó shū lái qīn lǎo   bìng kōng chuáng lèi    
jiā ér zǎo guī   yòng xiāng zuò shāng shì zhōng mài jiù qián   xiàng huáng mǎi chuán