旧愁 其二

宋代 朱淑贞
花影重重叠绮窗,篆烟飞上枕屏香。 无情莺舌惊春梦,唤起愁人对夕阳。
huā yǐng chóng chóng dié chuāng   zhuàn yān fēi shàng zhěn píng xiāng  
qíng yīng shé jīng chūn mèng   huàn chóu rén duì yáng