久病奉简曹中诸公

明代 王世贞
千门动寒色,大树莽萧萧。日落中涓马,霜归散骑貂。 渐谙高枕趣,不畏简书招。态向人间减,吟滋病后骄。 此身难自掷,微禄仗君消。满百如相谴,抽簪有圣朝。
qiān mén dòng hán   shù mǎng xiāo xiāo luò zhōng juān shuāng   guī sàn diāo    
jiàn ān gāo zhěn   wèi jiǎn shū zhāo tài xiàng rén jiān jiǎn yín   bìng hòu jiāo    
shēn nán zhì   wēi zhàng jūn xiāo mǎn bǎi xiāng qiǎn chōu   zān yǒu shèng cháo