宋代 韩淲
怀玉镜台开远晴,灵溪葛水去无声。园荒不碍凭高立,径侧何须委曲行。 露气已浓清可掬,日华初上画难成。闲居九日依辰至,举俗胡为亦爱名。
huái 怀 jìng tái kāi yuǎn qíng   líng shuǐ shēng yuán huāng ài píng gāo jìng   wěi xíng    
nóng qīng   huá chū shàng huà nán chéng xián jiǔ chén zhì   wéi ài míng