宋代 韓淲
懷玉鏡台開遠晴,靈溪葛水去無聲。園荒不礙憑高立,徑側何須委曲行。 露氣已濃清可掬,日華初上畫難成。閒居九日依辰至,舉俗胡為亦愛名。
huái jìng tái kāi yuǎn qíng   líng shuǐ shēng yuán huāng ài píng gāo jìng   wěi xíng    
nóng qīng   huá chū shàng huà nán chéng xián jiǔ chén zhì   wéi ài míng