寄题张志行醉峰亭

宋代 唐庚
先生饱酝藉,表里皆纯粹。独推糟与粕,施之为政事。 百里饮其德,陶陶有欢意。馀醺落嘉陵,一江醇酒味。 沉酣到山骨,颓然偃苍翠。亭中时把酒,坐对青山醉。 醉乡在何许,祗此中间是。先生况多文,为续醉乡记。
xiān sheng bǎo yùn jiè   biǎo jiē chún cuì tuī zāo shī   zhī wéi zhèng shì    
bǎi yǐn   táo táo yǒu huān xūn luò jiā líng   jiāng chún jiǔ wèi    
chén hān dào shān   tuí rán yǎn cāng cuì tíng zhōng shí jiǔ zuò   duì qīng shān zuì    
zuì xiāng zài   zhī zhōng jiān shì xiān sheng kuàng duō wén wèi   zuì xiāng