寄题章汉直中虚堂

宋代 周紫芝
谷以虚而应,乐以虚而出。妇姑时勃蹊,作室坐自窒。 天地犹橐籥,用固不能屈。学而不见道,方寸等暗室。 谁知道集虚,通一万事毕。推此以游世,于道乃其一。 异哉子章子,妙悟造理窟。何止学美身,虚静了不汩。 愿君师心斋,守此能勿失。室以虚生白,水以止鉴物。 此意似太漫,未免遭骂诎。我亦取斯言,聊用自湔拂。
ér yīng   ér chū shí zuò   shì zuò zhì    
tiān yóu tuó yuè   yòng néng xué ér jiàn dào fāng   cùn děng àn shì    
shéi zhī dào   tōng wàn shì tuī yóu shì   dào nǎi    
zāi zi zhāng zi   miào zào zhǐ xué měi shēn   jìng liǎo    
yuàn jūn shī xīn zhāi   shǒu néng shī shì shēng bái shuǐ   zhǐ jiàn    
tài màn   wèi miǎn zāo yán liáo   yòng jiān