寄题玉真高隐

宋代 韩淲
楚山突兀起危亭,消得登临醉复醒。云锦地连无俗客,玉真天与集仙灵。 烟霞明灭心逾远,松竹回环眼自青。何日主人同胜赏,小舟波上待重经。
chǔ shān wēi tíng   xiāo de dēng lín zuì xǐng yún jǐn lián   zhēn tiān xiān líng    
yān xiá míng miè xīn yuǎn   sōng zhú huí huán yǎn qīng zhǔ rén tóng shèng shǎng xiǎo   zhōu shàng dài zhòng jīng