寄题义陵吴簿义方堂

宋代 胡寅
万生天地间,灵者乃知义。 何独於义明,而利心亦炽。 兹焉分两轨,君子小人异。 录义一毛輶,百川利趋亟。 纷纷冒货贿,役役奔势位。 资之以狼贪,攘之以螳臂。 深较毫厘差,交攻兵刃剚。 大贾五日金,徙蜀死无庇。 小偷惭簠簋,褫魄对犴吏。 一生几量屐,身后粪土弃。 夫岂无良心,羽惯遂殊致。 试令呼之跖,悍目艴然视。 又或号之夷,喜笑亦随至。 也知情誉好,宁自浊污置。 颓波日不反,方跖尚当愧。 有美短簿贤,老矣能劼毖。 善为子孙谋,辟堂寘经笥。 松筠岁寒色,不种春藻媚。 郴山固奇变,其江泻青翠。 盘礴以蜿蟺,淑气宜产粹。 是将出秀民,庸称名堂意。 原言承学子,不受流俗渍。 虽共鸡鸣起,拳拳闵颜志。 本原孝而恭,由此充其类。 附翼而攀鳞,四科有升次。 或夸诡遇功,固耻与之比。 何况浮云侣,秋露草头坠。 勿忘先师言,亦何必曰利。
wàn shēng tiān jiān   líng zhě nǎi zhī
míng   ér xīn chì
yān fēn liǎng guǐ   jūn zi xiǎo rén
máo yóu   bǎi chuān
fēn fēn mào huò huì 贿   bēn shì wèi
zhī láng tān   rǎng zhī táng
shēn jiào háo chà   jiāo gōng bīng rèn
jīn   shǔ
xiǎo tōu cán guǐ   chǐ duì àn
shēng liàng   shēn hòu fèn
liáng xīn   guàn suì shū zhì
shì lìng zhī zhí   hàn rán shì
yòu huò hào zhī   xiào suí zhì
zhī qíng hǎo   níng zhuó zhì
tuí fǎn   fāng zhí shàng dāng kuì
yǒu měi duǎn 簿 xián   lǎo néng jié
shàn wèi sūn móu   táng zhì jīng
sōng yún suì hán   zhǒng chūn zǎo mèi
chēn shān biàn   jiāng xiè qīng cuì
pán wān dàn   shū chǎn cuì
shì jiāng chū xiù mín   yōng chēng míng tang
yuán yán chéng xué   shòu liú
suī gòng míng   quán quán mǐn yán zhì
běn yuán xiào ér gōng   yóu chōng lèi
ér pān lín   yǒu shēng
huò kuā guǐ gōng   chǐ zhī
kuàng yún   qiū cǎo tóu zhuì
wàng xiān shī yán   yuē