寄题杨升庵先生写韵楼

清代 严廷珏
左顺门前哭声起,诏狱争收杨太史。两番败杖血未乾,失病匆匆行万里。 万里投荒供远游,点苍山色横吟眸。禅房小住二十日,遂令名迹成千秋。 海光旧额问谁署,楼上徘徊不忍去。轶事曾闻续采鸾,此是先生著书处。 六书转注留艺林,一字价值双南金。楼与先生同不朽,从今蛮语变华音。 先生品羞璁萼伍,先生学本程朱主。德业何由臻日新,资性不足书堪补。 年年瘴海嗟飘零,只眼徒为白也青。一编商榷亦偶尔,斯楼终古流芳馨。 君不见,梁王宫殿生禾黍,黔国亭台游雀鼠。胜地非逢著作才,雕梁画栋归何许。 又不见,《实录》亲持史局权,赎刑谠论动经筵。回翔馆阁终无恙,安得修名绝域传。 呜呼簪花傅粉皆游戏,气节犹存大礼议。木密谁争投笔功,桂湖空忆藏书地。 《垂柳》诗成任自讴,一声横笛不胜愁。那知明社成墟久,突兀天涯剩此楼。
zuǒ shùn mén qián shēng   zhào zhēng shōu yáng tài shǐ liǎng fān bài zhàng xuè wèi qián   shī bìng cōng cōng xíng wàn
wàn tóu huāng gōng yuǎn yóu   diǎn cāng shān héng yín móu chán fáng xiǎo zhù èr shí   suì lìng míng chéng qiān qiū
hǎi guāng jiù é wèn shuí shǔ   lóu shàng pái huái rěn shì céng wén cǎi luán   shì xiān sheng zhù shū chù
liù shū zhuǎn zhù liú lín   jià zhí shuāng nán jīn lóu xiān sheng tóng xiǔ   cóng jīn mán biàn huá yīn
xiān sheng pǐn xiū cōng è   xiān sheng xué běn chéng zhū zhǔ yóu zhēn xīn   xìng shū kān
nián nián zhàng hǎi jiē piāo líng   zhī yǎn wèi bái qīng biān shāng què ǒu ěr   lóu zhōng liú fāng xīn
jūn jiàn   liáng wáng gōng diàn 殿 shēng shǔ   qián guó tíng tái yóu què shǔ shèng fēi féng zhù zuò cái   diāo liáng huà dòng guī
yòu jiàn   ,《 shí qīn chí shǐ quán   shú xíng dǎng lùn dòng jīng yán huí xiáng guǎn zhōng yàng   ān xiū míng jué chuán
zān huā fěn jiē yóu   jié yóu cún shuí zhēng tóu gōng   guì kōng cáng shū
chuí liǔ shī chéng rèn ōu   shēng héng shèng chóu zhī míng shè chéng jiǔ   tiān shèng lóu