寄题吴子山孤云亭

宋代 郭祥正
重华不可见,曾参久为尘。孝道遂零落,为子吟孤云。 孤云泊南山,山下藏二亲。孤云自朝夕,坟草几冬春。 悠悠我之思,孤云浩无垠。注视讵能揽,倾耳那得闻。 音容劳梦想,涕泪濡衣巾。作亭坟之隅,奚止簠簋陈。 扬名与行道,勉勉期终身。采彼孤云篇,为子书诸绅。
zhòng huá jiàn   zēng shēn jiǔ wèi chén xiào dao suì líng luò wèi   zi yín yún    
yún nán shān   shān xià cáng èr qīn yún zhāo fén   cǎo dōng chūn    
yōu yōu zhī   yún hào yín zhù shì néng lǎn qīng   ěr de wén    
yīn róng láo mèng xiǎng   lèi jīn zuò tíng fén zhī   zhǐ guǐ chén    
yáng míng háng dào   miǎn miǎn zhōng shēn cǎi yún piān wèi   shū zhū shēn