寄题吴太仆鉴滁州皆山轩

宋代 王称
环滁富山水,秀特东南丛。苍苍琅琊峰,削出金芙蓉。 芙容夹蕙帐,万壑萦相向。岩烟吹乱霏,灭没不可望。 昔人五马来,笑举青霞杯。双旌旧游处,石径滋莓苔。 至今馀松声,潇洒在林薄。绝巘泻飞泉,孤亭倚寥廓。 懿哉延陵君,此地怀清芬。开窗引列岫,坐咏醉翁文。 醉翁久不作,羡子有仙骨。良时但开尊,公暇惟拄笏。 云生岛树没,云散翠微连。璧月动海色,亘若壶中天。 嗟予恋尘鞅,青山劳梦想。为君发孤吟,风泉寄遗响。
huán chú shān shuǐ   xiù dōng nán cóng cāng cāng láng fēng   xuē chū jīn róng
róng jiā huì zhàng   wàn yíng xiāng xiàng yán yān chuī luàn fēi   miè wàng
rén lái   xiào qīng xiá bēi shuāng jīng jiù yóu chù   shí jìng méi tái
zhì jīn sōng shēng   xiāo zài lín jué yǎn xiè fēi quán   tíng liáo kuò
zāi yán líng jūn   huái 怀 qīng fēn kāi chuāng yǐn liè xiù   zuò yǒng zuì wēng wén
zuì wēng jiǔ zuò   xiàn zi yǒu xiān liáng shí dàn kāi zūn   gōng xiá wéi zhǔ
yún shēng dǎo shù méi   yún sàn cuì wēi lián yuè dòng hǎi   gèn ruò zhōng tiān
jiē liàn chén yāng   qīng shān láo mèng xiǎng wèi jūn yín   fēng quán xiǎng