寄题外门亭园

宋代 宋祁
外家真大隐,亭圃枕城闉。 谈树能留客,飞鸥不畏人。 白云仙岭曙,脩竹禊堂春。 溪远寻难尽,林幽趣旋新。 爱山仍作屐,裁縠便为巾。 僧赴禺中饭,樵归落照粼。 宅成翻忝相,里旧况依仁。 千骑过从数,连章刻翠珉。
wài jiā zhēn yǐn   tíng zhěn chéng yīn  
tán shù néng liú   fēi ōu wèi rén  
bái yún xiān lǐng shǔ   xiū zhú táng chūn  
yuǎn xún nán jǐn   lín yōu xuán xīn  
ài shān réng zuò   cái biàn 便 wèi jīn  
sēng zhōng fàn   qiáo guī luò zhào lín  
zhái chéng fān tiǎn xiāng   jiù kuàng rén  
qiān guò cóng shù   lián zhāng cuì mín