寄题苏子美沧浪亭

宋代 梅尧臣
闻买沧浪水,遂作沧浪人。 置亭沧浪上,日与沧浪亲。 宜曰沧浪叟,老向沧浪滨。 沧浪何处是,洞庭相与邻。 竹树种已合,鱼蟹时可缗。 春羹芼白菘,夏鼎烹紫蓴。 黄柑摘霜晚,香稻炊玉新。 行吟招隐诗,懒戴醉中巾。 忧患两都忘,还往谁与频。 昨得滁阳书,语彼事颇真。 曩子初去国,我勉勿迷津。 四方不可之,中土百物淳。 今子居所乐,岂不远埃尘。 被发异泰伯,结客非春申。 莫与吴俗尚,吴俗多文身。 蛟龙刺两股,未变此遗民。 读书本为道,不计贱与贫。 当须化闾里,庶使礼义臻。
wén mǎi cāng làng shuǐ   suì zuò cāng làng rén  
zhì tíng cāng làng shàng   cāng làng qīn  
yuē cāng láng sǒu   lǎo xiàng cāng làng bīn  
cāng làng chǔ shì   dòng tíng xiāng lín  
zhú shù zhǒng   xiè shí mín  
chūn gēng mào bái sōng   xià dǐng pēng chún  
huáng gān zhāi shuāng wǎn   xiāng dào chuī xīn  
xíng yín zhāo yǐn shī   lǎn dài zuì zhōng jīn  
yōu huàn liǎng wàng   hái wǎng shuí pín  
zuó chú yáng shū   shì zhēn  
nǎng zi chū guó   miǎn jīn  
fāng zhī   zhōng bǎi chún  
jīn zi suǒ   yuǎn āi chén  
bèi tài   jié fēi chūn shēn  
shàng   duō wén shēn  
jiāo lóng liǎng   wèi biàn mín  
shū běn wéi dào   jiàn pín  
dāng huà   shù shǐ 使 zhēn