寄题叔父池亭

宋代 洪迈
一壑久藏胜,数椽忽开亭。 方塘荫瓦影,净见鲂鲤行。 主人有嘉招,转柁失高城。 不知几摇兀,杙舟上峥嵘。 尊酒酌芳醁,园蔬煮柔青。 翩翩射鸭弓,一笑翻彩翎。 那知海陬侄,培粟忘归耕。 余生信萍梗,归梦识林坰。 涨水有回波,故乡岂无情。 一醉会有日,因之濯我缨。
jiǔ cáng shèng   shù chuán kāi tíng  
fāng táng yīn yǐng   jìng jiàn fáng xíng  
zhǔ rén yǒu jiā zhāo   zhuǎn tuó shī gāo chéng  
zhī yáo   zhōu shàng zhēng róng  
zūn jiǔ zhuó fāng   yuán shū zhǔ róu qīng  
piān piān shè gōng   xiào fān cǎi líng  
zhī hǎi zōu zhí   péi wàng guī gēng  
shēng xìn píng gěng   guī mèng shí lín jiōng  
zhǎng shuǐ yǒu huí   xiāng qíng  
zuì huì yǒu   yīn zhī zhuó yīng