寄题梅宣义园亭

宋代 苏轼
仙人子真後,还隐吴市门。 不惜十年力,治此五亩园。 初期橘为奴,渐见桐有孙。 清池压丘虎,异石来湖鼋。 敲门无贵贱,遂性各琴樽。 我本放浪人,家寄西南坤。 敝庐虽尚在,小圃谁当樊。 羡君欲归去,柰此未报恩。 爱子幸僚友,久要疑弟昆。 明年过君西,饮我空瓶盆。
xiān rén zhēn hòu   hái yǐn shì mén  
shí nián   zhì yuán  
chū wèi   jiàn jiàn tóng yǒu sūn  
qīng chí qiū   shí lái yuán  
qiāo mén guì jiàn   suì xìng qín zūn  
běn fàng làng rén   jiā 西 nán kūn  
suī shàng zài   xiǎo shuí dāng fán  
xiàn jūn guī   nài wèi bào ēn  
ài xìng liáo yǒu   jiǔ yào kūn  
míng nián guò jūn 西   yǐn kōng píng pén