寄题鲁郎中遂隐堂

宋代 吴芾
老向江头强剖符,梦魂长是绕吾庐。 正惭我未成归计,却羡君先遂隐居。 湖上烟云常缥缈,园中花木总扶疏。 他时尚冀相从醉,剩把鸱夷载后车。
lǎo xiàng jiāng tóu qiáng pōu   mèng hún cháng shì rào  
zhèng cán wèi chéng guī   què xiàn jūn xiān suì yǐn  
shàng yān yún cháng piāo miǎo   yuán zhōng huā zǒng shū  
shí shàng xiāng cóng zuì   shèng chī zài hòu chē