寄题刘仲叟泽州园亭

宋代 梅尧臣
城临太行谷,谷暖宜草木。 既移洛阳花,又种阮家竹。 五色杂黄红,一林常翠绿。 其间广亭开,亦欲危榭筑。 春归百禽嚎,抟黍及布谷。 桑上啄椹食,林下窥果熟。 果收椹已尽,飞去不须逐。 婆娑黄杨树,谁谓逢闰缩。 物犹有进退,此理何用告。 余心当效君,未有地可卜。 缀书岂贫乐,且以苟微禄。
chéng lín tài xíng   nuǎn cǎo  
luò yáng huā   yòu zhǒng ruǎn jiā zhú  
huáng hóng   lín cháng cuì 绿  
jiān guǎng 广 tíng kāi   wēi xiè zhù  
chūn guī bǎi qín háo   tuán shǔ  
sāng shàng zhuó shèn shí   lín xià kuī guǒ shú  
guǒ shōu shèn jǐn   fēi zhú  
suō huáng yáng shù   shuí wèi féng rùn suō  
yóu yǒu jìn tuì 退   yòng gào  
xīn dāng xiào jūn   wèi yǒu bo  
zhuì shū pín   qiě gǒu wēi