寄题留二君仪田园基 其二

宋代 郭祥正
人世无百岁,尘劳枉营营。岂如田园乐,歌啸送馀生。 况同盘石上,开亭石为屏。卷帘春雨足,洗耳松风鸣。 孤鸟望中没,淡烟山际横。时复命儿息,讲道或传经。 经罢哦五言,珠玑沧海倾。嗟我无羽翼,往适幽忧情。
rén shì bǎi suì   chén láo wǎng yíng yíng tián yuán   xiào sòng shēng    
kuàng tóng pán shí shàng   kāi tíng shí wèi píng juàn lián chūn   ěr sōng fēng míng    
niǎo wàng zhōng méi   dàn yān shān héng shí mìng ér jiǎng   dào huò chuán jīng    
jīng ó yán   zhū cāng hǎi qīng jiē wǎng   shì yōu yōu qíng