寄题离薋园 其一

明代 李攀龙
芙蓉媚昭质,初服一何好。繁霜日夜零,悲风起中道。 鶗鴂既已鸣,所遇无芳草。驰骛终年岁,红颜足用老。 美人怨迟暮,回车自不早。芜秽沫荣名,同心以相保。
róng mèi zhāo zhì   chū hǎo fán shuāng líng   bēi fēng zhōng dào
jué míng   suǒ fāng cǎo chí zhōng nián suì   hóng yán yòng lǎo
měi rén yuàn chí   huí chē zǎo huì róng míng   tóng xīn xiāng bǎo