寄题杭州通判胡学士官居诗四首·溅玉斋

宋代 文同
石林荦荦森座隅,激水注射成飞渠。 寒音琤然落环佩,爽气飒尔生庭除。 主人清标自可敌,底处胜概为能如。 想君不欲时暂去,其余满案堆文书。
shí lín luò luò sēn zuò   shuǐ zhù shè chéng fēi  
hán yīn chēng rán luò huán pèi   shuǎng ěr shēng tíng chú  
zhǔ rén qīng biāo   chǔ shèng gài wèi néng  
xiǎng jūn shí zàn   mǎn àn duī wén shū