寄题郭侯至喜堂

宋代 章甫
岷江西来会众水,峡束奔湍吁可畏。长年三老更相贺,舟到夷陵若平地。 宁知市朝车马尘,仕路风波尤畏人。急流往往捷有神,滟滪瞿唐何足云。 祇今四海滔滔是,未省几人知此理。君侯不与世沉浮,家有新堂名至喜。 武昌重镇居上游,云屯禁旅皆貔貅。君侯智略谁与俦,天子久宽西顾忧。 令严将士无骄色,玉帐昼閒人语寂。中斋一榻净无尘,自炷炉香读周易。 有时领客尊酒同,雅歌投壶双颊红。门前官柳摇春风,想应目送天边鸿。 狐兔中原须尽扫,功成身退天之道。角巾归路飏轻舟,童仆欢迎人未老。
mín jiāng 西 lái huì zhòng shuǐ   xiá shù bēn tuān wèi cháng nián sān lǎo gēng xiāng zhōu   dào líng ruò píng    
níng zhī shì cháo chē chén   shì fēng yóu wèi rén liú wǎng wǎng jié yǒu shén yàn   táng yún    
jīn hǎi tāo tāo shì   wèi shěng rén zhī jūn hòu shì chén jiā   yǒu xīn táng míng zhì    
chāng zhòng zhèn shàng yóu   yún tún jìn jiē xiū jūn hòu zhì lüè shuí chóu tiān   jiǔ kuān 西 yōu    
lìng yán jiàng shì jiāo   zhàng zhòu xián rén zhōng zhāi jìng chén   zhù xiāng zhōu    
yǒu shí lǐng zūn jiǔ tóng   tóu shuāng jiá hóng mén qián guān liǔ yáo chūn fēng xiǎng   yīng sòng tiān biān hóng   鸿  
zhōng yuán jǐn sǎo   gōng chéng shēn tuì 退 tiān zhī dào jiǎo jīn guī yáng qīng zhōu tóng   huān yíng rén wèi lǎo