寄题高汝一少卿识山堂

宋代 楼钥
庐山之高谁不识,欲识其真了难得。 往来山中最亲切,岭为横看峰是侧。 曾从彭蠡望山外,识得山南昧山北。 山体如如本不动,人苦求之愈多惑。 君今一堂据湓城,香炉五老皆嘉宾。 莫问后前与向背,面目还君多识真。 君今与山如故人,慎毋忽作白头新。 堂中燕坐静且寿,君其於此知吾心。
shān zhī gāo shuí shí   shí zhēn le nán de  
wǎng lái shān zhōng zuì qīn qiè   lǐng wèi héng kàn fēng shì  
céng cóng péng wàng shān wài   shí de shān nán mèi shān běi  
shān běn dòng   rén qiú zhī duō huò  
jūn jīn táng pén chéng   xiāng lǎo jiē jiā bīn  
wèn hòu qián xiàng bèi   miàn hái jūn duō shí zhēn  
jūn jīn shān rén   shèn zuò bái tóu xīn  
táng zhōng yàn zuò jìng qiě shòu 寿   jūn zhī xīn