寄题冯掾东皋园亭

元代 揭傒斯
时雨散繁绿,绪风满平原。 兴言慕君子,退食在丘园。 出应当世务,入咏幽人言。 池流淡无声,畦蔬蔚葱芊。 高林丽阳景,群山若浮烟。 好鸟应候鸣,新音和且闲。 时与文士俱,逍遥农圃春。 理远自知简,情忘可避喧。 庶云保贞和,岁暮委周旋。
shí sàn fán 绿   fēng mǎn píng yuán
xīng yán jūn zi   tuì 退 shí zài qiū yuán
chū yīng dāng shì   yǒng yōu rén yán
chí liú dàn shēng   shū wèi cōng qiān
gāo lín yáng jǐng   qún shān ruò yān
hǎo niǎo yìng hòu míng   xīn yīn qiě xián
shí wén shì   xiāo yáo nóng chūn
yuǎn zhī jiǎn   qíng wàng xuān
shù yún bǎo zhēn   suì wěi zhōu xuán