寄题丰乐亭

宋代 苏舜钦
神物藏胜地,深林隐苍峰。威夷渡浅岭,爱此泉一钟。 古今未见赏,荒然草苔封。公来辟一径,疏凿随指踪。 挥洗落尘虑,甘凉洒烦胸。搆亭于其间,四面开轩墉。 名之丰乐者,此意实在农。使君何所乐,所乐惟年丰。 年丰讼诉息,可使风化醲。游此乃可乐,岂徒悦宾从。 野老共歌呼,山禽相迎逢。把酒谢白云,援琴对孤松。 境清岂俗到,世路徒冲冲。
shén cáng shèng   shēn lín yǐn cāng fēng wēi qiǎn lǐng   ài quán zhōng
jīn wèi jiàn shǎng   huāng rán cǎo tái fēng gōng lái jìng   shū záo suí zhǐ zōng
huī luò chén   gān liáng fán xiōng gòu tíng jiān   miàn kāi xuān yōng
míng zhī fēng zhě   shí zài nóng shǐ 使 jūn suǒ   suǒ wéi nián fēng
nián fēng sòng   shǐ 使 fēng huà nóng yóu nǎi   yuè bīn cóng
lǎo gòng   shān qín xiāng yíng féng jiǔ xiè bái yún   yuán qín duì sōng
jìng qīng dào   shì chōng chōng