寄题滁州丰乐亭

宋代 梅尧臣
泠泠幽谷泉,近在青峰下。 使君去穷源,林外留车马。 一径穿筱深,蔽日复潇洒。 行尽逢泓澄,翠影如可泻。 云树阴其旁,造物将有假。 引水开石池,结宇覆碧瓦。 乃知爱玩心,朝夕未忍舍。 近移溪上石,怪古苍藓惹。 芍药广陵来,山卉杂夭冶。 春禽时相鸣,宾从不应寡。 欲问淮南趣,还思洛阳社。 胜事已不辜,吟觞无倦把。
líng líng yōu quán   jìn zài qīng fēng xià  
shǐ 使 jūn qióng yuán   lín wài liú chē  
jìng chuān 穿 xiǎo shēn   xiāo  
xíng jǐn féng hóng chéng   cuì yǐng xiè  
yún shù yīn páng   zào jiāng yǒu jiǎ  
yǐn shuǐ kāi shí chí   jié  
nǎi zhī ài wán xīn   zhāo wèi rěn shě  
jìn shàng shí   guài cāng xiǎn  
sháo yào guǎng 广 líng lái   shān huì yāo  
chūn qín shí xiāng míng   bīn cóng yīng guǎ  
wèn huái nán   hái luò yáng shè  
shèng shì   yín shāng juàn