寄题淳安陈令君读书林

宋代 吴儆
能吏事深刻,商利谨毫釐。 俗吏趋期会,簿书自羁縻。 寥寥弦歌声,千古空余思。 还淳山水邑,令君丘壑姿。 邑民本无事,君亦何所为。 治已物自治,化行风荐移。 君复何所欲,读书常不足。 拄腹五千卷,插架三万轴。 曾未出毫芒,万室已蒙福。 堂东松竹林,昔时閟荒榛。 堂中灯烛光,昔时照红裙。 今何声吾伊,萧萧风雨晨。 问君有社稷,亦复有人民。 奈何独自苦。学道则爱人。
néng shì shēn   shāng jǐn háo  
huì   簿 shū  
liáo liáo xián shēng   qiān kòng  
huán chún shān shuǐ   lìng jūn qiū 姿  
mín běn shì   jūn suǒ wéi  
zhì zhì   huà xíng fēng jiàn  
jūn suǒ   shū cháng  
zhǔ qiān juǎn   chā jià sān wàn zhóu  
céng wèi chū háo máng   wàn shì méng  
táng dōng sōng zhú lín   shí huāng zhēn  
táng zhōng dēng zhú guāng   shí zhào hóng qún  
jīn shēng   xiāo xiāo fēng chén  
wèn jūn yǒu shè   yǒu rén mín  
nài xué dào ài ren