寄台郎张质夫

明代 刘基
春愁忽得故人书,喜极成悲泪满裾。 冀野驽骀虚伯乐,鲁门钟鼓骇爰居。 全家荡析饥寒切,病骨支离志虑疏。 敢以浮名误知己,缄辞写意愧何如。
chūn chóu rén shū   chéng bēi lèi mǎn
dài   mén zhōng hài yuán
quán jiā dàng hán qiè   bìng zhī zhì shū
gǎn míng zhī   jiān xiě kuì