寄孙克咸 其一

清代 钱澄之
夙昔同枝鸟,猋如浮尘散。何意天涯身,与子复同难! 念我掌中娇,对面相糜烂。咫尺不得救,空使肝肠断。 馀命锋刃残,分飞互零乱。我寻闽峤烟,子矫越水翰。 冉冉孤云行,杳杳子规唤。相望不相闻,因风发长叹!
tóng zhī niǎo   biāo chén sàn tiān shēn   zi tóng nán    
niàn zhǎng zhōng jiāo   duì miàn xiāng làn zhǐ chǐ jiù kōng   shǐ gān 使 cháng duàn    
mìng fēng rèn cán   fēn fēi líng luàn xún mǐn qiáo yān zi   jiǎo yuè shuǐ hàn    
rǎn rǎn yún xíng   yǎo yǎo guī huàn xiāng wàng xiāng wén yīn   fēng cháng tàn