偈颂一百零一首 其七十七

宋代 释慧性
岁尽年穷,无可不可。烹露地牛,烧榾柮火。野菜只添一箸油,满钵和罗唯一饱。 笑傲烟霞,白云风拂。韶阳一曲自高歌,困来一觉和衣倒。 浅种深耕得自由,珊瑚枝头日杲杲。
suì jìn nián qióng   pēng niú   shāo duò huǒ cài zhǐ tiān zhù yóu   mǎn luó wéi bǎo
xiào ào yān xiá   bái yún fēng sháo yáng gāo   kùn lái jiào dào
qiǎn zhǒng shēn gēng yóu   shān zhī tóu gǎo gǎo