偈頌一百零一首 其七十七

宋代 釋慧性
歲盡年窮,無可不可。烹露地牛,燒榾柮火。野菜只添一箸油,滿缽和羅唯一飽。 笑傲煙霞,白雲風拂。韶陽一曲自高歌,困來一覺和衣倒。 淺種深耕得自由,珊瑚枝頭日杲杲。
suì jìn nián qióng   pēng niú   shāo duò huǒ cài zhǐ tiān zhù yóu   mǎn 滿 luó wéi bǎo
xiào ào yān xiá   bái yún fēng sháo yáng gāo   kùn lái jiào dào
qiǎn zhǒng shēn gēng yóu   shān zhī tóu gǎo gǎo