寄斯远

宋代 韩淲
春风满村坞,想见高人庐。示疾喜复愈,燕处当晏如。 晓窗咏羲皇,午枕梦华胥。神彩一返元,意气还凌虚。 吾方入深山,嚣尘厌城居。飞鸣侣禽鸟,上下看猿狙。 涧饮无不足,木食还有馀。未得相劳苦,题诗寄劝渠。
chūn fēng mǎn cūn   xiǎng jiàn gāo rén shì yàn   chǔ dāng yàn    
xiǎo chuāng yǒng huáng   zhěn mèng huá shén cǎi fǎn yuán   hái líng    
fāng shēn shān   xiāo chén yàn chéng fēi míng qín niǎo shàng   xià kàn yuán    
jiàn yǐn   shí hái yǒu wèi xiāng láo   shī quàn