寄斯遠

宋代 韓淲
春風滿村塢,想見高人廬。示疾喜復愈,燕處當晏如。 曉窗詠羲皇,午枕夢華胥。神彩一返元,意氣還凌虛。 吾方入深山,囂塵厭城居。飛鳴侶禽鳥,上下看猿狙。 澗飲無不足,木食還有餘。未得相勞苦,題詩寄勸渠。
chūn fēng mǎn 滿 cūn   xiǎng jiàn gāo rén shì yàn   chǔ dāng yàn    
xiǎo chuāng yǒng huáng   zhěn mèng huá shén cǎi fǎn yuán   hái líng    
fāng shēn shān   xiāo chén yàn chéng fēi míng qín niǎo shàng   xià kàn yuán    
jiàn yǐn   shí hái yǒu wèi xiāng láo   shī quàn