寄司马山人十二韵

唐代 杜甫
关内昔分袂,天边今转蓬。驱驰不可说,谈笑偶然同。 道术曾留意,先生早击蒙。家家迎蓟子,处处识壶公。 长啸峨嵋北,潜行玉垒东。有时骑猛虎,虚室使仙童。 发少何劳白,颜衰肯更红。望云悲轗轲,毕景羡冲融。 丧乱形仍役,凄凉信不通。悬旌要路口,倚剑短亭中。 永作殊方客,残生一老翁。相哀骨可换,亦遣驭清风。
guān nèi fēn mèi   tiān biān jīn zhuǎn péng chí shuō   tán xiào ǒu rán tóng
dào shù céng liú   xiān sheng zǎo méng jiā jiā yíng zi   chù chù shí gōng
cháng xiào é méi běi   qián xíng lěi dōng yǒu shí měng   shì shǐ 使 xiān tóng
shǎo láo bái   yán shuāi kěn gèng hóng wàng yún bēi kǎn   jǐng xiàn chōng róng
sāng luàn xíng réng   liáng xìn tōng xuán jīng yào kǒu   jiàn duǎn tíng zhōng
yǒng zuò shū fāng   cán shēng lǎo wēng xiāng āi huàn   qiǎn qīng fēng